Bản chất của con người là hay Vô ơn: Kẻ vô ơn còn đáng sợ hơn cả loài lang sói!

Có được những người bạn đúng nghĩa cũng tương đương với việc tìm ra quý nhân phù trợ đời mình, ngược lại, kết giao với những kẻ vô ơn thì sớm muộn bạn cũng bị kéo xuống bùn lầy vực sâu.

Nhất là bước ra đời, anh em sẽ thấy, người ta rất dễ quay lưng với nhau chỉ vì những chuyện rất nhỏ nhặt.

Nói con người vô ơn chỉ là bề nổi, Còn phầm chìm của sự vô ơn chính là chúng ta rất hay quên. Mà không phải chúng ta muốn quên… mà là do cơ chế tâm lý của chúng ta được cài đặt để vận hành như thế.

Chúng ta hay quên cái gì?

Nhiều lúc trải qua với nhau cả trăm chuyện, vui có, buồn có, và đa phần là những kỷ niệm đẹp… nhưng trong một phút giây nào đó, bất đồng, mâu thuẫn với nhau vì vài chuyện không đâu… thì chúng ta lại cứ tập trung vào những cái chưa tốt của đối phương mà quất cho tới.

Nên tâm sinh lý của chúng ta lạ lắm anh em à,

Có khi, đã có 100 việc tốt với nhau thì không nhớ… nhưng chỉ nhớ đúng 2-3 việc chưa hài lòng nhau rồi lại buông tay nhau. Rất lãng xẹt.

Hãy nhìn vào cái đó mà nương nhau một tý. Chứ nhân vô thập toàn mà, ta chưa hoàn hảo, thì người khác cũng thế thôi.

Mà ở game đời này, anh em mà đi kiếm ai đúng ý anh em 100% thì không có đâu, có người đến thì có người đi, cứ liên tục tan họp như thế, nhưng thôi, tác động được duyên lành gì thì chúng ta cứ làm điều tốt nhất.

Cái lỗi tư duy tiếp theo, chính là cái tư duy phóng đại

Một ngày có 24 tiếng, chia thành 8 tiếng để ngủ, 8 tiếng để kiếm tiền, 8 tiếng để xài tiền. Nếu vẽ ra thành các ô vuông, không tính giờ ngủ, thì sẽ có 16 ô trống. Bây giờ, cứ 1 giờ trôi qua, mà thấy ổn ổn thì tô xanh, còn nếu trôi qua 1 giờ đó, mà thấy không ổn thì mình tô đỏ,

Một ngày được xem là tệ lắm thì tầm 4-5 ô đỏ là cao… nghĩa là 4-5 tiếng bất ổn.

Cả ông sếp hay khách hàng hành hạ hoặc vợ/chồng, bố/mẹ chửi thì chỉ tầm 2 tiếng là đuối rồi, nên đúng là chỉ có 2 ô đỏ thôi. Nhưng vấn đề là chúng ta luôn tập trung vào 2 ô đỏ đó nên chúng ta phóng đại vấn đề to lên… nên đâm ra ô đỏ bị tràn ra thêm… thì ô xanh sẽ ít lại.

Nhưng nói thực tế, dù tệ cỡ nào thì vẫn còn vài ô xanh mà anh em…

Rồi tiếp, nếu 365 ngày là 365 ô trống… Nếu ngày nào có ô xanh chiếm nhiều hơn 70%, thì ngày hôm đó được tính là xanh…

Tôi chia nhỏ đến từng giờ… để anh em thấy, thật ra cuộc đời chúng ta cũng không quá tệ như chúng ta nghĩ.

1 năm thì có ngày nắng, ngày mưa, nên cũng có ngày vui, ngày buồn… nhưng nhìn chung thì 1 năm đó cũng ổn ổn.

Tệ là do chúng ta cứ tập trung và phóng dại những ô đỏ lên nhiều quá… cứ tự động tư duy là, có vài ô đỏ là đời chúng ta xong cmnr. Mà thậm chí năm đó tệ đi… thì cuộc đời anh em tệ tệ cũng 50-60 ô mới về với cát bụi mà, có vài năm ô đỏ cũng chẳng sao đâu. Không lẽ 1 đời người có 60 ô mà chỉ vì 5-10 ô đỏ mà anh em bỏ luôn 40-50 ô còn lại.

Việc tôi kêu anh em tô màu theo giờ, theo ngày, theo tháng… là để chúng ta không có quên… vì nó sẽ trở lại cái lỗi tư duy đầu tiên… vì anh em không nhớ hết một năm vừa rồi xảy ra những gì, cả tốt lẫn không tốt,… vì khi nhớ lại thì tính ra mình cũng ngon mà… chứ đâu phải vì 1 tháng có đủ chuyện là năm đấy bỏ đâu.

Anh em hiểu chứ?

Nói chung, khi anh em không quên, luôn nhớ lại những gì mình đã và đang có… bớt phóng đại hơn thì tự nhiên anh em sẽ bớt khổ đi rất nhiều… và đồng thời cũng bớt làm khổ mấy người xung quanh.

Nên trong bất kỳ mối quan hệ nào thân thiết của anh em, mà bỗng một đẹp trời, họ trở mặt thì điều đầu tiên cần làm là anh em phải nhớ lại cho chính bản thân mình trước đã… để mình không có quất lại người đó ngay khúc đó…

Khi bình tâm xong, thì mới tìm cách để nhắc cho họ nhớ lại từ từ, rằng chúng ta đã có nhiều cái trải nghiệm đáng quý cùng nhau mà. Nói chứ, anh em cứ làm điều tốt nhất thôi, nếu hết duyên thì chịu, đành bye vậy.

Quy chung lại, cố gắng đừng quên và đừng phóng đại vấn đề lên. Nhìn chung, cuộc đời cũng không đến nỗi tệ đâu anh em ah.

Nên thương được thì thương, tha được thì tha.

Theo: Tony Buổi Sáng