Sếp FPT: Không thể bắt một cô gái xinh đẹp phải học hành và nhồi nhét tri thức như một người có IQ trên 120

“Giống như cá không thể leo cây, chúng ta không thể bắt một cô gái xinh đẹp phải học hành và nhồi nhét tri thức như một người có IQ trên 120”, doanh nhân Đỗ Cao Bảo.

“Những người chê “chân dài não ngắn” cần nhớ rằng trí thông minh của mình cũng là do di truyền từ bố mẹ, ông bà mình mà thôi.

Mà cái gì đã do di truyền thì chúng ta không thể chê. Chê là không văn minh, thiếu nhân văn. Cùng là do di truyền tại sao chúng ta phẫn nộ nếu ai chê ai đó hình thức xấu hoặc chê bệnh tật bẩm sinh, thế nhưng chúng ta lại hả hê chê cô nào đó “não ngắn”?

Nhiều bạn có thể lý giải “não ngắn” vì cô ấy không chịu trau dồi tri thức. Thế nhưng chỉ trích ấy cũng không đúng nốt, bởi các nhà thành công học đã tìm ra nguyên lý cơ bản rằng: “muốn thành công thì ngoài đam mê, khát vọng ra mỗi người phải làm đúng công việc mà mình yêu thích, mình có sở trường”.

Điều ấy có nghĩa rằng ai được di truyền trí thông minh thì theo con đường học hành, tích lũy tri thức, ai được di truyền về thể chất thì theo nghề thể thao, ai được di truyền năng khiếu vể nghệ thuật sẽ theo nghề nghệ thuật (hội họa, âm nhạc, sân khấu…), ai được di truyền về sắc đẹp sẽ theo nghề người mẫu. Mà xã hội thì cần tất cả các nghề ấy.

Ai có năng khiếu, sở trường về lĩnh vực nào thì học và làm đúng lĩnh vực ấy sẽ thấy dễ, sẽ có kết quả tốt, sẽ thành công. Ai học và làm trái sở trường thì sẽ thấy khó, sẽ không có kết quả tốt, sẽ không thành công.

Chúng ta không thể bắt con cá leo dốc vì con cá có sở trường là bơi, thế nên chúng ta không thể bắt một cô gái xinh đẹp phải học hành và nhồi nhét tri thức như một người có IQ trên 120, chỗ của cô ấy là ăn mặc đẹp, trang điểm đẹp đứng trước ống kính, trên sàn catwalk; ở đấy cô ấy sẽ thành công và xã hội cũng cần nghề ấy.

Hiện nay các nhà khoa học cũng đã định nghĩa trí thông minh rất khác trước. Trước kia người ta đồng nhất trí thông minh với thông minh logic Toán học (chỉ số IQ), ngày nay ngoài thông minh logic IQ còn có thông minh xã hội EQ, thông minh về ngôn ngữ (văn, thơ, viết lách…), thông minh về âm nhạc, thông minh về không gian (hội họa, điêu khắc, kiến trúc…), thông minh về cơ thể (thể thao, múa, nhảy), thông minh về cảm nhận cái đẹp (thiết kế thời trang, người mẫu, trang điểm…)…

Chính vì vậy mà nhiều người tin rằng ai cũng thông minh cả, ai cũng có tài năng trong ít nhất một lĩnh vực của cuộc sống. Vấn đề là họ chưa tìm ra, chưa khám phá hết bản thân mà thôi.”

– Doanh nhân Đỗ Cao Bảo, thành viên HĐQT FPT

“Ai cũng là thiên tài. Nhưng nếu bạn đánh giá một con cá bằng khả năng leo cây, nó sẽ sống suốt đời với niềm tin rằng nó là kẻ đần độn.”

Albert Einstein


Chuyện Con Cá Leo Cây

Tại một khu rừng nọ, nhằm tìm ra những con vật tài giỏi để giao một số trọng trách, người ta tổ chức một kỳ thi với sự tham gia của các con vật tại đó, gồm: Quạ, Khỉ, Chim cánh cụt, Voi, Cá, Hải cẩu và Chó.

Khi cả bọn đông đủ, vị giám thị ra đề. “Để công bằng, tất cả phải làm chung một bài kiểm tra: Hãy leo lên cái cây kia!“.

Cuộc thi bắt đầu. Quạ thi đầu tiên và tạo được sự bất ngờ vì sự giỏi giang của mình, nó chọn con đường nhanh nhất là bay thẳng lên đỉnh cây.

Giám thị coi thi phán rằng: “Con rất giỏi và thông minh, chọn con đường nhanh nhất, không theo một trình tự nào và tới được đỉnh cây chỉ trong vài giây, con được 10 điểm.
– “Cảm ơn thầy, đó là điều hiển nhiên.” – Quạ đáp.

Đến phiên Khỉ thi, một sự khởi động nhẹ nhàng, Khỉ vặn mình để chuẩn bị trèo lên cây, chiếc cây cao nhưng khỉ vẫn mỉm cười và tự tin rằng chuyện này trong tầm tay mình vì ngày nào nó chả luyện trèo hết cây này, đến cây khác nhuyễn như cháo. Thật vậy, Khỉ chỉ cần chốc lát là leo lên tận đỉnh của cây và thầy giám thị vui vẻ chấm:

– “Con làm tốt lắm, đi theo trình tự, theo đúng bài bản và đã leo lên được đỉnh cây nhưng con không có sự thông minh, con chỉ có ý chí và cần cù của con nên con cũng thành công. Ta cho 9 điểm.

– “Cảm ơn thầy, cần cù, chăm chỉ là một phần của thành công ạ.” – Khỉ đáp.

Đến phiên Chim cánh cụt thi, cảm thấy rụt rè và sợ hãi khi thấy cái cây quá to và cao, đang đứng rui rẩy thì Voi lên tiếng.

– “Thưa, con xin phép cho con thi trước được không ạ?
– “Ta đồng ý.” – Giám thị trả lời.

Thế là Voi thay Chim cánh cụt thi trước và điều bất ngờ xảy ra khi voi húc liên tục cả thân hình đồ sộ của mình vào thân cây, khiến thân cây rung chuyển, chao đảo và rồi ngã bật gốc xuống. Thầy giám thị tức tối liền quát to:

– “Cậu làm cái quái gì thế? Định phá kỳ thi của ta sao?”
– “Dạ, không ạ, đó chỉ là cách của con, mặc dù có tổn hại nhưng con vẫn hoàn thành bài thi.

Voi ung dung đi từ gốc cây đến đỉnh cây. Và lần lượt từ Chim cánh cụt, Hải cẩu và Chó chỉ cần leo lên thân cây và đi từ gốc đến đỉnh cây 1 cách dễ dàng và về đích hoàn thành bài thi.

Nhưng riêng cá thì không thể, nó không thể nào ra khỏi bể để làm bài kiểm tra giống như các bạn mình, Quạ và Khỉ nhìn khinh khi, dè bỉu, giám thị cũng liên tục hối thúc không chút cảm thông. Nó buồn lắm và tự trách mình thật tệ hại, kém cỏi so với người khác, một cảm giác bất tài, vô dụng choán tâm trí nó. Ý định nảy sinh trong đầu cá bây giờ là chết để được giải thoát, một kẻ bất tài thì chết cũng có gì đáng tiếc chứ.

Nhưng khi cá chưa kịp làm gì, bỗng nó thấy cả nhóm Voi, Chim cánh cụt, Hải cẩu và Chó cùng nhau đẩy cái cây xuống dòng sông gần đó, rồi nhanh chóng, bọn chúng đưa cá đến gần sông thả xuống nước và từ đó cá cũng bơi từ gốc lên đỉnh cây và hoàn thành bài kiểm tra một cách thuận lợi.

Nhà bác học Albert Einstein từng nói rằng: “Ai cũng là thiên tài. Nhưng nếu bạn đánh giá một con cá bằng khả năng leo cây, nó sẽ sống suốt đời với niềm tin rằng nó là kẻ đần độn.” Liệu có công bằng khi bắt một cô bé với năng khiếu hội họa, yêu thích những sắc màu phải đạt nhất nhì lớp môn Toán hay ép buộc cậu bé thích khám phá máy móc, lập trình ngồi đọc quyển sách văn chương dày cộp?

Thay vì để “con cá” năng khiếu trong trẻ em được thoải mái vẫy vùng, sống đúng khả năng bơi lội đỉnh cao, phụ huynh lại thế chỗ ước mơ của các em bằng mơ ước của chính mình.

Thay vì nhìn nhận năng khiếu, đam mê của các bé, gia đình lại chỉ trông chờ vào việc đào tạo những đứa trẻ hoàn hảo, sở hữu thành tích vượt trội. Chính vì điều này, bao ước mơ của trẻ đã phần nào phải chịu vùi dập, “bóp nghẹt” ngay trước khi kịp thành hình. Thiếu đi cái nhìn đa chiều, cho rằng những ước mơ của con trẻ viển vông, chính các bậc phụ huynh đã đóng đi cánh cửa tương lai của con em mình.